Người rũ bỏ bụi trần, dứt lìa danh lợi
Rời chiếc áo trần gian mặc y áo vàng
Cũng có nỗi niềm riêng, luyến lưu ly biệt
Nhưng giấu lại, để bước theo hạnh nguyện vĩ đại
Mặc chiếc áo sờn vai, cơm chay đạm bạc
Dựng nên ngôi già lam, vườn ươm giác ngộ
Nhìn nhân sinh còn mê lầm nhói trong tim người
Nên đã nguyện, lấy thân mình, làm gương, soi đường
Bao trần lao, chẳng thể lay chuyển tâm bồ đề
Thân tâm người, như cam lộ tưới mát tam đồ
Còn bao chúng sinh vô minh, luôn chạy theo si mê dục ái
Nhưng người lại, như ngọn đèn xua tan bóng tối
Tâm thành kính, xin được nương theo dạ gót chân người
Như con dại theo cha mẹ tìm bước Như Lai
Thật may cho ai kiếp này, được nghe âm pháp của người
Kính ân người, mang pháp phật hoằng dương độ đời