Lục bình trôi tím dòng sông mùa điên điển vàng
Ghe nằm buồn hiu bông bần nhìn con nước lên
Chuồn chuồn làm thinh, chuồn chuồn bơ vơ
Tiễn em rời xa bến quê
Theo người theo người về chốn phồn hoa
Sông buồn sông nhớ, nhớ người ngày xưa
Sông nhớ ai thả dây tơ hồng buông trôi
Để cho lục bình lang thang loang tím dòng sông
Quạnh hiu bờ đê nước về
Chùm bông so đũa trắng man mác buồn
Xa chốn quê mãi mê phương trời bơ vơ
Bỏ quên câu hò dòng sông năm tháng buồn trôi
Thời gian mờ phai bến đò
Còn đây nỗi nhớ vấn vương tấc lòng
Đong đầy tình quê
Chiều về mây xám đường quê đong đưa bông tràm
Trâu nằm lim dim, chim chiều sà trên khóm tre
Người từ vùng xa rời miền bôn ba
Bước chân về thăm đất quê
Nghe lòng xuôi dòng hoài ức ngày thơ
Mây trời theo gió xuôi về quê xưa.