Tôi Đã Già

Tác giả: Vũ Vĩnh Phúc
Một chiều nhìn qua gương, tóc điểm sương biết mình đã già
Thời gian dần đi qua, những vết nhăn đã hằn trên má
Đời người như chiếc lá, lá xanh kia cũng dần úa vàng
Lìa cành rơi xuống đất, rồi mục nát rồi biến tan.

Chuyện tình từ xa xưa cứ ngỡ như mới từ hôm nào
Cuộc đời tựa chiêm bao, cũng chóng qua như là thay áo
Còn lại bao nhiêu nữa những tháng năm vui buồn kiếp người
Giận hờn hay ghen ghét, hãy bỏ buông cho đời mãi tươi!

Làm sao níu lại được thời gian?
Để ta gặp lại người trong mộng.
Làm sao giữ lại được thời gian?
Để ta chuộc hết những lỗi lầm.

Ta đã già đừng hờn dỗi
Cứ thong dong mà vãng cảnh mây trời
Sân si làm gì cho mệt mỏi
Gặp nhau trao nhau nụ cười thân ái trên môi.

Chiều tàn nhìn mây trôi, nắng phai phôi ở tận cuối trời.
Đời người buồn hay vui cũng chóng qua như làn mây khói
Làm sao ta níu giữ tuổi thanh xuân cho mình khỏi già?
Ừ thôi ta cứ sống, sống cho người và sống cho ta.

#năm 2024
  • Nghe nhạc




Xem Video
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video

Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Người đăng: Biển Vắng
Bài này đã được xem 32 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4