MẸ TÔI
Mẹ tôi dáng thấp, chẳng đẹp như ai
Mẹ tôi tháng năm mưa dầm, nắng dãi
Gót chân chai sần hằn dấu chân chim
Thân gầy sợ gió bay lên
Thương con nên sương gió đâu màng
Để con vui bước giữa đời hiên ngang
Vì con có khi đêm về thức trắng
Chén cơm chan từng giọt đắng rơi rơi
Bao lần vượt sóng chơi vơi
Nhưng chưa một lời than van
Bao năm trường mẹ buồn vui bên gió sương
Cho con được an vui, cho con đời hạnh phúc
Ôi nước mắt chảy xuôi
Mẹ mong con lớn khôn thành người
Mẹ ơi con biết, biết làm sao đây
Giờ con sớm hôm quê người, xa xứ
Nhớ thương vô vàn đành ép trong tim
Ơn người trời biển vô biên
Xin ghi ngàn đời không quên
Nguyễn Trung Nhi