Có khi nào em bỗng thấy lạc lõng giữa đám đông?
Có khi nào sợ hãi thấy mình em giữa cơn giông?
Có khi nào là mãi mãi, có nỗi sầu còn vương?
Mỗi đêm dài lại thức giấc, bình minh sang vội vàng
Lặng nhìn quanh, đứng chơ vơ một mình, màn đêm như vỡ tan
Lặng tìm quanh đôi mắt ai vô hình, tìm đâu xa quá xa
Tôi chợt xa, tôi chợt xa, chợt xa hơi ấm trên môi
Tôi chợt quên hết, tôi chợt quên hết, chợt quên ký ức trong tôi
Em chợt xa, em chợt xa, và mang vỡ nát qua tôi
Em chợt quên hết, em chợt quên hết, chợt quên ký ức trong tôi
(Anh trai vượt ngàn chông gai 2026):
Có khi nào em bỗng thấy lạc lõng giữa đám đông?
Có khi nào sợ hãi thấy mình em giữa cơn giông?
Có khi nào là mãi mãi, có nỗi sầu còn vương?
Mỗi đêm dài lại thức giấc, bình minh sang vội vàng
Lặng nhìn quanh, đứng chơ vơ một mình, màn đêm như vỡ tan
Lặng tìm quanh đôi mắt ai vô hình, tìm đâu xa quá xa
Đã đến lúc định đoạt cái kết của ngươi
Ta sẽ tước đi hình hài và những phần người
Ta là định mệnh, nên ngươi không thể tránh được bất hạnh có thật
Ngươi từ nay sẽ phải hóa thành quái vật mà thôi
Mày là ai mà cho rằng ta phải gánh chịu bất hạnh như vậy?
Khi định mệnh ập tới, thì có là ai cũng sẽ phải nhận lấy
Không có chỗ cho đúng sai, ngươi chẳng thể cầu xin lại
Ta đến khi cần phải đến, định mệnh sẽ ập xuống bất kì ai
Định mệnh cứ đến không cần báo trước
Định mệnh đã đến, làm sao tránh được?
Định mệnh của ngươi đã từng có tất
Định mệnh của ngươi giờ là quái vật
Tôi chợt xa, tôi chợt xa, chợt xa hơi ấm trên môi
Tôi chợt quên hết, tôi chợt quên hết, chợt quên ký ức trong tôi
Em chợt xa, em chợt xa, và mang vỡ nát qua tôi
Em chợt quên hết, em chợt quên hết, chợt quên ký ức trong tôi
Khi trời qua hừng đông, vạn vật cùng bừng sáng, nhân gian chờ mong
Là ngày mà hiệp sĩ mang ánh sáng trở về, đồng đội lại cùng ta diệt ác trừ tà
Ngươi đừng quá ngạo nghễ, định mệnh của ta vốn dĩ là thế
Ta đâu làm sai, ta đâu hại ai, mặc kệ đời ta dẫu cho có tan nát cũng thế thôi mà
Gươm trên tay ta, chinh phạt hiểm ác, tiếng bay xa
Sự thật là do ta đưa ra, quái vật là lũ chỉ biết dối trá
Xé dọc màn đêm trường, ta trả lại bình minh về cho cả thiên hạ
Có phủ hết lên một vạn lớp cát bụi, thì ta vẫn thấy tia ánh sáng nhập nhòa
Phía trước ngươi chỉ còn lại vực thẳm mà thôi
Cứ bước đến, vì định mệnh đã phơi bày rồi
Không ai có thể ngăn được lại, khi vó ngựa ta đã tới (Fight)
Tôi chợt xa, chợt xa, xa hơi ấm trên môi
Tôi chợt quên, chợt quên hết, quên ký ức trong tôi
Xa, xa hơi ấm trên môi
Quên hết, quên ký ức trong tôi
Tôi chợt xa, tôi chợt xa, chợt xa hơi ấm trên môi
Em chợt quên hết, chợt quên hết, chợt quên ký ức trong tôi (Oh)
Tôi chợt xa, chợt xa, xa hơi ấm trên môi
Em chợt quên hết, quên hết, quên ký ức trong tôi