Tác giả: Nguyễn Hữu Thiết
Ca sỹ thể hiện: Ngọc Cẩm & Nguyễn Hữu Thiết
Chiều thu ấy ánh nắng thu rơi lòng người. Hồn chơi vơi gió cuốn mây trôi về nguồn. Lòng bâng khuâng nghe lá rơi. Tình lâng lâng lâng theo sóng môi. Cầm tay nhau trao câu tiễn đưa. Ðừng sầu gió mưa. Chiều thu ấy chiếc.
Tác giả: Nguyễn Hữu Thiết
Ca sỹ thể hiện: Bích Tuyền
Dẫu xa xôi anh nhớ về thăm mẹ. Thăm con đường đất nhỏ buổi ra đi. Khóm râm bụt bên rào hoa nở đỏ. Như mỉm cười nhưng chẳng nói năng chi. Anh hãy nhớ nắm nhớ nắm đôi tay gầy yếu. Xanh xao màu nhánh cỏ hoang sơ. Ôi hơi ấm.
Tác giả: Nguyễn Hữu Ái
1. Tôi sống vui khi tôi tìm ra ánh sáng cho đời. Từ ngày Chúa đến trong tâm hồn vang tiếng ca. Trong thế gian có ai tìm được một câu giải đáp? Giữa khó nguy đầy cám dỗ phủ vây quanh mình. ÐK:. Ðời ta sẽ sáng tươi hơn.
Tác giả: Nguyễn Hữu Nghĩa
Ca sỹ thể hiện: Duy Quang; Vũ Anh; Hợp Ca Lửa Việt
Anh sẽ về, em ơi anh sẽ về (em ơi anh về), về nơi ngôi nhà, vách đất với hàng hoa thơm, nơi con đê già, nơi cây cầu tre, nơi con đường đất dấu chân trâu bò. Anh sẽ về, em ơi anh sẽ về (em ơi anh về), về trên sông.
Tác giả: Nguyễn Hữu Thiết
Ca sỹ thể hiện: Chưa Biết
Em như con én đã mang mùa Xuân mới về. Em như cánh gió đến trong buổi trưa nắng hè. Em như lá thắm giữa Thu rực rỡ. Kín khung trời em là Đông trắng xóa. Khi em vuốt tóc cuốn theo hồn ai đã chùng. Mi em khẽ chớp khiến.
Tác giả: Nguyễn Hữu Nghĩa
Nhanh. Người nằm xuống nơi giáo đường, quên ưu phiền trong tâm hiền. Người nằm xuống nghe quay cuồng, mong cho người yêu thương đời. Bóng dài nào đã xua bóng tối ! Người nằm xuống trên cát vàng, bên cây đàn quên.
Tác giả: Nguyễn Hữu Ái
Ca sỹ thể hiện: Chưa Biết
Ðêm nay đây, ðêm nay đây, chúa đến với thế nhân. Ðêm nay đây, chúa giáng xuống trần. Nơi tăm tối u buồn. Chúa giáng thế chết thay cho tôi, nếp sống mới Chúa ban cho người, sanh ra nơi tối tăm đê hèn, bao năm.
Tác giả: Nguyễn Hữu Thiết
Ca sỹ thể hiện: Lệ Thanh; Nguyễn Hữu Thiết
Duyên đâu đưa đến giữa đường trần tôi gặp một cánh hoa xuân. Hoa xuân yêu kiều, dịu hiền và lưu luyến, hoa xuân trìu mến. Ai hay ai biết? Khi gặp nàng không ngờ, tình đã gây mơ. Như thơ, như mộng, nàng là mùa xuân mới, ấm êm.