Tác giả: Minh Vy
Trời lấp nắng bùn bùn thêm. Vẫn thơ ngây duyên dáng dịu hiền. Bóng trăng nghiêng cùng tôi với nàng. Soi hình bên dòng Hương Giang. Bùn làm sao tìm nơi mô. Nét kiêu sa tôn nữ ngày nào. Tiếng em cười đôi má thẹn thùng. Mây.
Tác giả: Minh Vy
Ca sỹ thể hiện: Quang Linh
Trời lấp nắng buồn buồn thêm. Vẫn thơ ngây duyên dáng dịu hiền. Bóng trăng nghiêng cùng tôi với nàng. Soi hình bên dòng hương giang. Buồn làm sao tìm nơi mô. Nét kiêu sa tôn nữ ngày nào. Tiếng em cười đôi má thẹn.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Mạnh Quỳnh (Nhạc Trữ Tình)
Nàng bên tôi những đêm trăng tỏ. Tôi ôm nàng dìu lời nàng ca. Nàng ngân nga xóm đêm vui bạn bè. Mến thương nhau câu vè. Chuyện tình yêu tôi với nàng say đắm. Hẹn mùa Xuân khi đàn én bay về. Miếng trầu cau duyên nên.
Tác giả: Minh Vy
Ca sỹ thể hiện: Quang Linh; Cẩm Ly; Hòa Tấu; NguoiDepDiamond
Chưa một lần thăm xứ Huế rất xa. Vĩ Dạ đò trăng thành đô thuở xưa. Đông Ba chắc lắm xa hoa. Sông Hương phượng thắm sân đình. Tôi sẽ về thăm đất Cố Đô. Đâu ngờ gặp em cô gái xứ xa. Em là bài thơ gửi chút nhớ thương. Thơ ngây.
Tác giả: Quốc Hùng
Ca sỹ thể hiện: Phi Nhung
Trời mưa bong bóng. Bong bóng rơi em đi lấy chồng. Trời mưa bong bóng. Bong bóng rơi có người nhớ em. Ðôi măt thân quen. Nhìn nhau không nói nên lời. Ta đã yêu nhau. Mà sao em đi lấy chồng ??? Người chồng em lấy.
Tác giả: Ngọc Loan
Chiều hôm nay nhớ em qua đường xưa. Nhìn mây trắng nhớ em cuối chân trời. Qua mất rồi em tôi dáng mơ mộng. Còn những chiều mình tôi với nắng vàng. Chiều hôm nay kỷ niệm bỗng về đây. Lòng xao xuyến biết em nơi chốn nào.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Lã Phong Lâm
1. Nhớ chuyện ngày xưa tôi với nàng đi đua giữa thành đô Hà Nội. Một chiều mùa thu ngồi trên con dream chiến nghiêng mình giữa ngã tư. Đá số vê ga và lao vút trên đường Đại Cồ Việt hòa vào đoàn đang đua. Một cơn bão.
Tác giả: Từ Huy
Ca sỹ thể hiện: Chưa Biết (beat); Thanh Lan; Thanh Thảo
Ai cho em đôi má hồng đào, và đôi môi dâu tươi thắm ngọt ngào, để tôi khát khao. Ai cho em đôi mắt bầu trời, và tóc mây bay trên vai sườn đồi, làm tôi thấy thương hoài. Ðà Lạt ơi! Tôi nhớ hoài chiều Hồ Xuân.