MAI VÀNG MẤY ĐOÁ
THƠ: MY THỤC
NHẠC: ERIC LÊ PHUC
anh về chiều xuân ấy
cành mai len lén vàng
con chuồn kim ghé đậu
trên ngọn cỏ tà dương
em vội vừa ngang ngõ
chiều quê đang chợ chiều
thấy anh mà cứ ngỡ…
lòng thầm một tiếng kêu
cơn gió còn lạnh thổi
làm rơi vài cánh hoa
mẹ buồn như muốn hỏi
sao anh chưa qua nhà?
anh đi chiều xuân ấy
dễ ngập ngừng bước chân
cành mai còn mấy đoá
cũng ráng vàng đầu sân.(xuân)