Tác giả: Nguyễn Văn Trung
Ca sỹ thể hiện: Vương Bảo Nam
Anh đã tự hỏi lòng yêu thương. Ngày qua là đúng hay là sai. Em đã từng nói rằng anh ơi đừng lo. Em luôn yêu anh mà. Đừng đẩy anh vào vực sâu. Anh đau đủ rồi lời nói yêu trên. Đầu môi mà em gian dối, khoảng cách. Đôi ta.
Tác giả: Nguyễn Văn Chung
Ca sỹ thể hiện: Nhật Tinh Anh; Nhật Tinh Anh (beat); Lương Văn Pha
Bước cứ bước trên đường khuya lẻ loi. Một mình anh cô đơn với trăng sao u hoài. Phố xá những đôi tình nhân thắm thiết. Bàn tay trong tay, mắt môi cười say đắm. Nhớ đến những êm đềm xưa dấu yêu. Mình gặp nhau nơi đây dưới.
Tác giả: Lê Văn Lộc
Ca sỹ thể hiện: Bé Thanh Trúc
Ba em là công nhân lái xe. Đưa khách đi qua bao đường phố. Dù trời mưa, hay trời nắng. Xe ba vẫn ngược xuôi trên đường. Tinh sương là xe ba đã đi. Đưa chú công nhân qua nhà máy. Đưa bác thợ xây đến với công trường. Đưa.
Tác giả: Phan Văn Hưng
Ca sỹ thể hiện: Tốp Ca
Từ khắp những phương trời. Và muôn lối đi trong đời. Gặp nhau trong tâm hồn Việt Nam sáng ngời. Mồ hôi trên cánh đồng. Mẹ ru trên núi sông. Tình quê hương ta ôm ấm trong lòng. Chúng ta là bước người xông pha,
Tác giả: Nguyễn Văn Trung
Ca sỹ thể hiện: Hồ Gia Khánh
Chuyện lúc trước đã qua lâu rồi. Sao lòng em còn hoài bận tâm. Anh ta đã bước đi mãi chẳng bao giờ quay lại. Thì thôi em hãy cứ quên đi. Từng ngày cứ thế vẫn nhẹ trôi. Anh vẫn luôn ở sau lưng. Từng ngày bước đến bên cạnh.
Tác giả: Nhạc: Trương Văn Xê Lời: Nguyệt Thu
Xuân đến cho Mai đào cùng khoe sắc. Mùa Hè sang Lan thắm khắp không gian. Thu thướt tha thơm nồng nàn hoa Cúc. Và Đông qua cho Trúc mãi xanh màu. Mai lan cúc Trúc, xuân hạ thu Đông. Quanh năm tươi thắm, bốn mùa ngát.
Tác giả: Nguyễn Văn Chung
Ca sỹ thể hiện: Châu Khải Phong; Trung Dũng; Châu Khải Phong (beat)
Tối nay chỉ có anh, ngọn đèn khuya hắt hiu. Phòng ăn vắng lặng thiếu đi một người. Bữa cơm mặn đắng môi và cay như xé lòng. Phải chăng bởi vì đã không còn em? Những tháng ngày ấm êm chỉ còn trong kỷ niệm. Dường như đã.
Tác giả: Nguyễn Văn Chung
Ca sỹ thể hiện: Phạm Quỳnh Anh
Khi con vấp ngã mẹ sẽ không bước tới dìu con đỡ dậy. Vì mẹ muốn thấy con đứng lên và đi tiếp. Khi con chơi vơi mẹ sẽ không đưa tay mà cố kìm lại. Dù nước mắt trên khóe mi mẹ lăn dài. Cuộc sống ấy biết bao khó nhọc.