Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Hà Vân
Hạt bụi vô tâm còn nhớ hương đất quê. Huống chi là mình. Đời người trăm năm bôn ba trong mưa nắng. Theo sương gió ngược xuôi. Để rồi một hôm bỗng ngồi khóc thầm. Nhìn hạt bụi trắng âm thầm. Quay về cố hương. Chiều chiều.