Mời Buồn Sang Chơi

Tác giả: Châu Đăng Khoa
Buồn không nói, chẳng một ai biết
Buồn em giấu vào góc em riêng
Buồn len lỏi lấp đầy tâm trí, oà khóc như điên

Một hôm chẳng thấy buồn lui tới
Buồn đi đâu chẳng ghé sang chơi
Buồn đến nỗi nỗi buồn ơi xin đừng bỏ rơi tôi

Em có biết là
Em đã quen với những nỗi buồn
Dần trở thành tri kỷ và rồi xa lạ với những nụ cười
Buồn từ trong suy nghĩ buồn lặng lẽ êm xuôi
Càng cố giấu nó nhưng càng muốn ai đó khi, thấy em vui

Sẽ đến và nói
Em không cần mạnh mẽ, vì thực chất, rất khó, để mềm lòng
Buồn đến bên cạnh khẽ, nói vào tai, chất chứa, vẻ mệt nhoài
Cho phép tôi được ở bên em, như trạm dừng chân tá túc
Và tôi sẽ đi như thể là một, người bạn từng thân khỏa lấp

Dù là hàng vạn lời thở than
Dù là hàng triệu dòng ngổn ngang
Cũng chẳng bày tỏ ra được
Bởi em bận đắm chìm trong vết thương

Dù là hàng vạn lời hỏi han
Dù là hàng triệu lời ủi an
Cũng chẳng bằng chỉ một người
Nói anh xin lỗi, anh đã biết sai rồi

Buồn không nói, chẳng một ai biết
Buồn em giấu vào góc em riêng
Buồn len lỏi lấp đầy tâm trí, oà khóc như điên

Một hôm chẳng thấy buồn lui tới
Buồn đi đâu chẳng ghé sang chơi
Buồn đến nỗi nỗi buồn ơi xin đừng bỏ rơi tôi

Ngày thứ nhất, em chối bỏ nỗi buồn, chưa thể chấp nhận
Ngày thứ hai, nhìn nỗi buồn trong gương, và em tức giận
Ngày thứ ba, biết rằng không thể trốn chạy, và mặc cả
Níu giữ hy vọng, mọi việc tồi tệ này không có thật thật vật vã

Ngày thứ tư, đối diện thực tế, trốn tránh không phải cách
Mất mát là một phần, cần thiết chữa lành nỗi buồn rời đi không thể trách
Muốn thì sẽ tìm cách, mà không muốn sẽ tìm khoảng cách
Ngày thứ năm chấp nhận buồn giờ là ký ức xếp thành khoảnh khắc

Buồn không nói, chẳng một ai biết
Buồn em giấu vào góc em riêng
Buồn len lỏi lấp đầy tâm trí, oà khóc như điên

Một hôm chẳng thấy buồn lui tới
Buồn đi đâu chẳng ghé sang chơi
Buồn đến nỗi nỗi buồn ơi xin đừng bỏ rơi tôi

Ngày xưa khác bây giờ, lúc đó nỗi buồn khác bây giờ
Thời nỗi buồn em muốn hét to cho cả thế giới lúc còn là đứa trẻ thơ hay khờ
Lớn một chút dỗi hờn, nỗi buồn lúc này thật giản đơn
Thời nỗi buồn ngắm nhìn em trong lớp học và đứng lặng lẽ từ khoảng sân

Trộm mắt cái trưởng thành, nỗi đau biết cách tự chữa lành
Em sợ nỗi buồn bị đem ra so sánh, khóa cửa phòng và lảng tránh
Sao lại không so sánh niềm vui thay vì chỉ hơn thua nỗi buồn
Tranh nhau xem ai mới là kẻ đáng thương thì em xin thua vì mỗi lần
Vì biết mình chỉ tạm thời đến bên em như bạn đời
Ai cũng thấy em rạng ngời xem nỗi buồn như một người bạn nhưng ai cũng thấy như trò cười

Một hôm chẳng thấy buồn lui tới
Buồn đi đâu chẳng ghé sang chơi
Buồn đến nỗi nỗi buồn ơi xin đừng bỏ rơi tôi
  • Nghe nhạc

Hát karaoke Các câu hỏi thường gặp về chức năng Hát Karaoke
Bài hát này chưa có karaoke.
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video

Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Người đăng: Lyrics Db
Bài này đã được xem 89 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4