Bài Ca Vọng Cổ
Đất Khách Mùa Xuân
Tác Giả- Chú Cuội
Ngâm
Chiếc phi cơ lướt giữa tầng mây trắng
Bỏ lại sau lưng nỗi nhớ quê nhà
Tôi đứng lặng nghe gió lạnh phương xa
Mà thương mãi một mùa xuân đất Việt…
Vọng cổ - Câu 1
Không tiễn đưa ai mà lòng sao nghe buồn như tiễn… biệt, mỗi độ xuân về tôi đứng nơi đây nhìn từng chuyến bay rời khuất dạng giữa trời cao xa mịt khói… mây… chiều…
Người ra đi không hẹn ngày về
kẻ ở lại gói trọn nỗi chờ mong trong ký ức – tôi nghe tim mình thổn thức hàng đêm
Họ nắm tay nhau cầu chúc bình an, Một thoáng quê hương dâng lên trong ký ức,
Vội quay mặt đi để giấu kín niềm đau, mà lòng vẫn nhớ hoài quê nhà yêu dấu…
Câu 2
Thân viễn xứ bao năm sống nơi đất khách- Một kẻ ly hương đếm tháng đợi năm chờ…
sao bước chân tôi còn mãi dặm trường.
Mây trời vẫn trôi về phương đất mẹ, Đàn chim kia bay về nơi nắng ấm, trời xa
trời xám buồn như nỗi nhớ trong tôi. Muốn gửi theo cánh gió về quê hương cũ,
chút tình sâu của kẻ sống xa nhà xa xứ- Mang tâm sự buồn xuân đất khách cô đơn…
Ngâm
Đất lạ phương xa lạnh bốn bề.
Nghe lòng da diết nhớ miền quê.
Xuân đến nơi này hoa chẳng nở,
Chỉ thấy sương rơi trắng lối về.
Vọng cổ - Câu 5
Mỗi độ xuân sang nghe lòng thổn… thức. nhớ biết bao nhiêu hương vị của quê… nhà…
Bánh tét ngày xuân, Ngồi đón giao thừa
Nồi thịt kho thơm, dưa hành mứt gừng ngọt lịm Chợ Tết rộn ràng, áo mới tung bay,
Tiếng cười rộn rã đầu năm, Mai vàng khoe sắc hai bên hiên nhà
kỷ niệm êm đềm chỉ còn trong nỗi nhớ, mà lòng tôi nghe thương quá quê nhà…
Câu 6
Xuân đất khách lạnh lùng sương tuyết phủ, đâu có nắng vàng như ở quê xưa
Ôi biết bao giờ tôi lại được trở về quê- Để tận hưởng những mùa xuân ấm áp
Xuân năm trước còn hẹn mùa xuân tới, xuân năm này lại lỡ hẹn xuân sau.
Nghe tiếng chuông nhà thờ ngân trong gió lạnh, vài chiếc lá khô rơi giữa buổi chiều buồn…
Thời gian lặng lẽ trôi mau, tóc đã điểm sương mà lòng còn viễn xứ.
Tuyết trắng phủ đầy con đường xa lạ, xuân đất khách buồn lặng lẽ giữa chiều xuân./.
Hết
Tác Giả Chú Cuội
D.Đ. 0358.907.877