Verse 1
Ngày xưa qua mai mối, mình nên câu nghĩa tình
Chưa giàu sang chi đâu, chỉ có tấm chân thành
Hẹn nhau ngày chung đôi, đính ước trong gian khó
Dẫu nghèo mà thương nhau, vẫn thấy ấm yên lòng
Verse 2
Rồi một ngày bão giông, mẹ anh đau lâm bệnh
Anh gác hết riêng tư, lo thuốc thang sớm hôm
Ngỡ đâu tình chúng ta sẽ càng thêm bền chặt
Nào ngờ em quay lưng… bỏ mặc anh giữa đời
Điệp khúc
Em bỏ anh khi mẹ còn đang đau
Một lời chia tay em cũng không nói
Bao nhiêu yêu thương giờ thành nước mắt
Chảy ngược vào tim, đau đến nghẹn lời
Anh đâu cần em giàu sang chi
Chỉ cần lúc này em đừng quay bước
Nhưng em đành tâm bỏ anh mà đi
Để mình anh… gánh nỗi đời cay đắng…
Verse 3
Giờ mẹ đã qua cơn, còn anh thì ở lại
Với vết thương trong tim chẳng biết đến khi nào
Người anh từng thương nhất lúc anh cần nhất đó
Lại chính là người gieo nỗi đau sâu tận lòng
🎶 Điệu Lý Mỹ Hưng
Ơi em ơi… sao nỡ phụ tình anh…
Lúc gian nan… em quay lưng bỏ mặc…
Mẹ đau nặng… anh một mình lo toan…
Mà em nỡ… bước đi không một lời…
Ơi nghĩa xưa… sao em đành quên hết…
Câu đính ước… nay theo gió xa rồi…
Để mình anh… giữa đêm dài lặng lẽ…
Ôm nỗi đau… thương mẹ lẫn thương đời
Outro
Nếu một ngày em quay về chốn cũ
Anh không còn như thuở đợi chờ đâu
Tình đã mất khi em quay lưng bước
Chỉ còn lại… nỗi đau đến bạc đầu…