Đừng nhìn em bằng con mắt của ngày hôm qua
Vì ngày hôm qua sẽ khác với ngày hôm nay
Người đàn bà cũ vốn là một đóa hoa
Qua mùa nở rộ, nay bắt đầu khoe sắc.
Em không còn thức để đợi những dòng nhắn tin
Chẳng cần đợi người ban phát chút quan tâm
Em tự mua hoa, tự pha ly cafe đắng
Cái vẻ tự do đó mới chính là em.
Rượu này ta uống không phải để giải sầu
Mà để mừng vì... ta đã tìm thấy nhau
Em cũ với người nhưng là mới với ta
Như rượu lâu năm dù nhãn mác phôi pha.
Cái "cũ" của em làm bao người mơ ước
Biết cương biết nhu, biết điểm để dừng lại
Không như nụ hồng vờ e ấp thơ ngây
Em là men rượu làm anh cứ muốn say.
Người đàn bà cũ không cần lời mỹ miều
Chỉ cần ánh mắt đủ làm ta liêu xiêu
Người đàn bà cũ, là phiên bản giới hạn
Đã trải qua rồi... Những ngày tháng gian nan.
Không cần lấp lánh vẫn kiêu sa ngút ngàn
Và không ai khác... bản giới hạn là em.
Rượu này ta uống không phải để giải sầu
Mà để mừng vì... ta đã tìm thấy nhau
Em cũ với người nhưng là mới với ta
Như rượu lâu năm dù nhãn mác phôi pha.
Cái "cũ" của em làm bao người mơ ước
Biết cương biết nhu, biết điểm để dừng lại
Không như nụ hồng vờ e ấp thơ ngây
Em là men rượu làm anh cứ muốn say.
Người đàn bà cũ không cần lời mỹ miều
Chỉ cần ánh mắt đủ làm ta liêu xiêu
Người đàn bà cũ là phiên bản giới hạn
Đã trải qua rồi... những ngày tháng gian nan.
Không cần lấp lánh vẫn kiêu sa ngút ngàn
Và không ai khác... bản giới hạn là em.
Không cần lấp lánh vẫn kiêu sa ngút ngàn
Và không ai khác... bản giới hạn là em.