Vương vấn làm chi thêm khổ thêm sầu
Bao năm mặn nồng giờ thành người dưng
Trời cho trái đắng trái sầu
Nợ gieo ai gánh ai trả
Lỡ thương nhau rồi sao đành bỏ nhau
Thôi thế từ đây phương trời cách biệt
Xa xôi ngàn trùng xin đừng tìm nhau
Tình xưa như giấc chiêm bao
Duyên tan ai khóc ai sầu
Đã buông tay rồi người vừa lòng chưa
Từ đây thôi nhé không vui không buồn
Chẳng màng thế sự nổi trôi
Đời bạc như vôi phận tình mồ côi
Thì làm sao dám giữ
Bước chân của người
Con phố ngày xưa nay buồn hắt hiu
Lê chân một mình nhẹ dạ tả tơi
Trời mưa ướt lối đơn côi
Tim đau vẫn cố mỉm cười
Lỡ khắc tên người sao có thể quên
Từ đây thôi nhé không vui không buồn
Chẳng màng thế sự nổi trôi
Đời bạc như vôi phận tình mồ côi
Thì làm sao dám giữ
Bước chân của người
Con phố ngày xưa nay buồn hắt hiu
Lê chân một mình nhẹ dạ tả tơi
Trời mưa ướt lối đơn côi
Tim đau vẫn cố mỉm cười
Lỡ khắc tên người sao có thể quên
Tim đau vẫn cố mỉm cười
Lỡ khắc tên người sao có thể quên