Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Tấn Minh
Nửa đời lặn lội mưu sinh. Quay cuồng vòng quay phố xá. Nay có một chiều thư thả. Ta về thăm mái nhà xưa. Mẹ cha giờ theo khói tỏa. Lãng đãng về trong sương chiều. Anh em mỗi người một phận. Bạn bè mỗi đứa một.
Tác giả: Nhạc Phim
Ca sỹ thể hiện: Mai Hoa
Đừng làm đau đớn trái tim cha. Ngôi nhà xưa vẫn âm thầm bước chân con thời thơ dại. Mái trường xưa đâu đây vẫn lanh lảnh vọng tiếng cười vui. Gió bão bay qua ngôi nhà cúi đầu xót xa. Nghe từng bước chân qua, bước chân.
Tác giả: Nhạc Ngoại
Một ngày trở về nhà xưa. Lòng chợt nhớ đến mối duyên cũ. Giấc mơ chưa phai, một cuộc tình thật dài. Dù năm xưa ta ra đi ngỡ.
Tác giả: Chu Minh Ký
Mưa đêm vẫn rơi quanh co ngõ sầu. Bao năm đã xa ngôi nhà đơn sơ yêu dấu. Đêm nay bước chân về ôi căn nhà xưa. Dưới ánh đèn mờ khói hương trầm bay. Cô đơn trên căn gác vắng bao nhớ thương. Còn đâu bóng dáng mẹ hiền khi.
Tác giả: Ligia Văn
Ca sỹ thể hiện: Thuỳ Chi
Đường về thật xa. Cuối khung trời xanh lá. Lũ chim trời. Miệt mài cánh bay. Đèn màu nhà ai. Tiếng dương cầm êm ái. Phố sang giàu. Quê hương người ta. Dòng người vội vã. Rẽ chia về muôn ngã. Biết bao người. Mà nào có.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Đình Nguyên
Hát ru:. Sao không về với mẹ. Về với lời ru xa xăm – con đã trót quên rồi. Về đây mái nhà xưa ấm êm. Gà trưa gáy bình yên. Ơi con dấu yêu. Dại dột ơi! Mẹ: Dại dột con ơi – sao không về với mẹ! Về với lời ru xa xăm – con.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Nguyễn Đình Long & Htrol
Mẹ ơi con giờ nơi đất khách quê người. Căn nhà xưa vắng bóng nụ cười. Khi giờ đây con ở xứ người. Mong một ngày con sẽ trở về nhà ta. Bữa cơm canh mặn thịt rau cá. Lắng nghe mỗi ngày mẹ rầy la. Khúc hát với bản tình dân.
Tác giả: Thiên Trường
Ca sỹ thể hiện: Thiên Trường
Đã bao năm rồi con chưa về thăm lại nhà xưa mái tranh siêu vẹo Mẹ tôi ngồi vá áo cho con,suốt đời Mẹ tôi bao gian nan mỗi gối lưng còng tay chân chay buôn bán tảo tần quên cả đời mình mà Mẹ vẫn vui. Đã canh ba rồi Mẹ vẫn.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Mr.Nobita
Một chiều buồn, một chiều buồn mưa tuôn rơi. Mình tôi lang thang nơi chân trời đi tìm cho mình miền đất mới. Thân xác tả tơi, đôi chân mệt mỏi và rã rời không nói lên lời. Nhưng tôi đã biết nơi tôi thuộc.