Tác giả: Chưa Biết
Mười năm không gặp tưởng tình đã cũ mây bay bay đi muốn
Tác giả: Thắng Chung
(Chuông reo). Chàng trai : Hello? Cô gái : Không,anh thôi đi. Em không cần đâu,em không tin anh nữa! Đủ lắm rồi!Quá đủ rồi anh ạ!Em mệt mỏi lắm rồi,bye bye! (Ah...Ah ah ah ah ah...ah ah ah ah ah). (Lời 1:). Đêm nay phố.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Ngọc Huệ
Nhớ phút ấy ta quen nhau. Trăng lên cao. Ôi tình theo lá hoa chìm sâu. Giữa bóng tối nghe thương yêu. Thêm hoang liêu. Cơn mộng nào dạt dào chăn chiếu. Hãy nhắm mắt. Cho cơn mê thêm lê thê. Cho hồn thu ngát trong chiều.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Anh Tú
Nhớ phút ấy. Ta quen nhau trăng lên cao. Ân tình theo lá hoa chìm sâu. Giữa bóng tối. Nghe thương yêu thêm hoang liêu. Cơn mộng nào dạt dào chăn chiếu. Hãy nhắm mắt. Cho cơn mê thêm lê thê. Cho hồn thu ngát trong chiều.
Tác giả: Nguyễn Minh Anh
Ca sỹ thể hiện: Vũ Hà; Gia Huy
Thấp thoáng như mây cuối trời. Như tình sóng vỗ giữa mù khơi. Lênh đênh con nước trôi. Bên đời tiếc nuối. Nếu biết không có thuyền. Muôn đời biển sẽ chẳng bình yên. Khi anh không có em. Nhớ thương triền miên. Bờ cát.
Tác giả: Thiên Vũ
Ca sỹ thể hiện: Duy Quang; Anh Khoa (trước 75)
1. Anh nói với em chỉ một lời này. Thôi hãy cách xa khi tình đã lỡ. Khi tình đã lỡ tan nát tình đầu em ơi. Em ơi thôi dòng lệ đã, thôi dòng lệ đã trong cơn mê. 2. Em hãy nói đi nói cho một lời. Mai mốt cách xa thôi tình đã.
Tác giả: Phạm Duy
Ca sỹ thể hiện: Thái Hiền & Duy Quang
Tình đã rong chơi mấy ngàn năm. Tình có khi nặng khi nhẹ như tơ thắm. Tình đã mê mệt nên ngoan ngoãn tình mềm. Thì bỗng em về như trận bão êm đềm. Tình đã vươn lên với tình em. Nhờ gió căng buồm cho tình qua lớp sóng.
Tác giả: Hà Phương Anh
Tình đã chết từ đêm nguyệt tận. Còn trong nhau nỗi nhớ vô cùng. Con phố cũ dài như vô hạn. Khi cuộc đời chia ngả nhánh sông. Tình đã chết từ cơn biển động. Sóng xô bờ gào những tiếng than. Hàng phi lao chiều nghiêng.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Thái Châu
Tình đã khép khi mùa đông đã chết. Những mầm xanh giờ hé nụ trên cành. Em xõa tóc cho mùa xuân chợt đến. Cớ sao lòng lại nhớ nhớ quên quên. Tình đã khép và mùa xuân đã tới. Anh cúi đầu buồn bã chuyến qua sông. Ta đốt lửa.