Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Lương Tấn Phát
Có đôi khi anh bất chợt dại khờ. Và đôi lúc thật là ngu ngơ. Với con tim lu mờ lý trí. Để cho nhau chút niềm vui và nhẹ nhàng. Để nhận ra rằng mình còn thương mến nhau. Vẫn cần có nhau trong đời. Có đôi khi anh bất chợt.
Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Lương Tấn Phát
Giọt nước mắt nhẹ buông rơi. Như hạt mưa giữa trời. Dịu dàng rơi rơi xuống mặt biển xanh. Tình đời nhiều son sắt. Có đôi khi tình bạc như vôi. Có đôi khi giọt lệ sâu kín. Chợt bay lên thật cao. Nhìn cuộc đời thật rộng và.
Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Lương Tấn Phát
Như ta đã không còn chung một lời. Khi những nghĩ suy đã quá chơi vơi. Thì dù mình tay vẫn trong tay. Và dù cho cùng chung mái nhà. Thì có lẽ mình đã mất nhau thật rồi. Phải không em ? Chỉ là giấc mơ chợt tan giữa.
Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Lương Tấn Phát
Lòng chợt nhớ. Tiếng rao chiều hôm. Đầu con phố. Nắng thưa phai dần. Bánh xe đạp lăn. Phố vắng im lìm. Lời rao quen. Mỗi ngày đều trôi. Sài Gòn nhớ. Tiếng mưa ngoài hiên. Trời se mát. Mái tôn rì rào. Tháng năm tuổi.
Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Lương Tấn Phát
Tôi nhớ trời thu Sài Gòn. Có những chiều mây xám giăng cao. Mưa chợt tuôn rơi mau trên con đường vắng. Hàng cây xanh mướt trong mưa. Mùa thu không lá vàng rơi. Thu đến âm thầm. Nhẹ nhàng qua cơn gió khẽ lay. Tôi nhớ trời.
Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Lương Tấn Phát
Có những cơn mưa tuôn rơi thoáng qua vội vàng. Con đường xôn xao chợt dưng vắng thưa. Ướt tóc cô em trường tan gió chiều. Dưới hiên nhà ai chờ mưa ngớt rơi. Sài Gòn huyên náo bỗng sao rất thơ. Sài Gòn êm ái. Thong thả trong.