Tác giả: Vũ Đức Hạnh
Ca sĩ: VDH SUNO
Vợ tôi đẹp nhất trần gian. Nàng cười xinh tươi như hoa. Nàng đi dáng yêu kiều lắm. Tôi thương tôi yêu say đắm. Vợ tôi hiền nhất thế gian. Vì nàng ngoan không ai hơn. Nàng đem đến tôi hạnh phúc. Tôi đang trong.
Tác giả: Vũ Đức Hạnh
Ca sĩ: VDH SUNO
Chiều nay trên phố mưa từng hạt rơi. Em về nơi đâu bỏ lại mình tôi. Ngày xưa ta chung một lối. Nay thì mình xa nhau rồi. Em giờ đã bước sang ngang. Em bước sang ngang. Hàng cây hiu hắt mây chiều nhẹ buông. Em về xa xôi.
Tác giả: Vũ Đức Hạnh
Ca sĩ: VDH SUNO
Thuở ấy sông Ba lặng lẽ trôi. Bờ lau nghiêng bóng nắng đưa nôi. Con đò gác mái neo bến đợi. Chở nặng phù sa tận biển khơi. . Rồi bỗng một ngày ngăn dòng chảy. Đập cao chắn lối nghẹn nguồn khơi. Dòng sông hiền hậu nay đâu.
Tác giả: Vũ Đức Hạnh
Ca sĩ: VDH SUNO
Mưa rừng chợt tuôn rơi. Mưa lòng buồn chơi vơi. Tiếng mưa nghe não nề. Mưa vọng về đêm thâu. Khơi nguồn từ nơi đâu. Giữa đêm khuya rừng sâu. Tôi là người tha hương. Phiêu bạt đời muôn phương.
Tác giả: Vũ Đức Hạnh
Ca sĩ: VDH SUNO
Em có về Đà Lạt được không em ? Ở trên này mưa giăng như thác đổ. Dòng cam ly nước dâng tràn gào thét. Hồ Xuân Hương nước đặc quánh màu bùn. Em có về Đà Lạt được không em. Mi mô sa đèo ren cùng xói lở. Đèo đờ ran.
Tác giả: Vũ Đức Hạnh
Ca sĩ: VDH SUNO
Gió đông lạnh lùa về qua ngàn phố. Hoa héo tàn lá úa rụng ngoài sân. Bao thương nhớ xưa gửi vào kỷ niệm. Đông lại về hai mươi năm tình đau. Anh muốn khép lại trang tình xưa đó. Cõi nợ trần ta đành phụ.