Sao Lại Khóc Hỡi Em Yêu Dấu

Tác giả: Lê Mạnh Trùy

Sao lại khóc hỡi em yêu dấu. Bến giang đầu anh vẫn chờ em. Vẫn mỗi ngày mỗi nhớ nhung thêm. Hẹn ước cũ chẳng hề phai nhạt. Sao lại khóc hỡi em yêu dấu. Từng giọt buồn xé nát lòng anh. Chiếc.

Rượu Hoa

Tác giả: Lê Mạnh Trùy

Loanh quanh đời bước theo đời. Có em trời đất tuyệt vời hẳn ra. Dẫu đường đời nhiều ngả ba. Tình thương yêu vẫn còn ta với mình. Cho ta giữ bàn tay xinh. Cầm cho gần thuở nín thinh theo người. Và ngồi yên chớ mỉm cười. Để.

Rừng Thu Thay Lá

Tác giả: Lê Mạnh Trùy

Người đi theo ước mơ đỉnh núi cao mịt mù. Hoàng hôn xa biêng biếc mênh mông dòng sông cũ. Hờ hững buông xuôi như trong cơn mê. Vầng mây cũ có còn bay trở về. Rừng chiều thu vàng thay áo mong tình quân. Tình xưa đẫm ánh.

Nỗi Niềm Ly Hương

Tác giả: Lê Mạnh Trùy

Ngày xa cố hương thương đời lưu vong. Mẹ Quê cách xa muôn trùng nhung nhớ. Từng đêm mưa ray rứt tiếng rơi u sầu. Gió ngân rung tiếng ru Mẹ đâu. Đời trầm luân lênh đênh thân bèo dạt trôi. Mẹ dấu yêu âm thầm đợi mong khôn.

Nỗi Nhớ Chưa Xa

Tác giả: Lê Mạnh Trùy

Người trong sương gió nghe nỗi nhớ thương vọng về. Chiều bâng khuâng tha thiết theo mây trời lơ lửng. Thờ thẫn trong câu ca dao thương quê. Tình xưa ngỡ mất lòng đau não nề. Bàng hoàng chim chiều tung cánh qua bờ đê. Người.

Niềm Tin Giáng Sinh

Tác giả: Lê Mạnh Trùy

Khi đời còn mãi ưu phiền lệ rơi. Trần gian đau thương bi đát chia lìa. Người sinh tin vui cứu đời. Ân Tình ngài rộng ban. Tha thứ gieo niềm tin. Cầu xin Chúa ban cho đời bình an. Hòa bình muôn nẻo ơn thiêng ngập tràn. Sáng.

Nhớ Nghe Em (Nhớ Nghe Anh)

Tác giả: Lê Mạnh Trùy

Nhớ nghe em. Nếu có về phố cổ. Đừng ngại ngần hãy đứng đó làm thơ. Thả ước mơ về bên kia nỗi nhớ. Đưa nhạc chiều cao vút tận ngàn mây. Em sẽ thấy. Rất gần và rất rõ. Ngỏ đường cùng có hoa nở đẹp mùa xuân. Em sẽ thấy. Men đời.

Ngọn Cỏ Phù Sinh

Tác giả: Lê Mạnh Trùy

Mưa nghiệp duyên soi bóng tử sinh. Hờ hững ánh sao giạt trần ai. Về đâu hỡi cánh chim bay xa không bến dừng. Giấc mơ đời ngẩn ngơ mờ theo sương khói. Còn tìm đâu suốt cơn biển dâu. Có biết chăng tóc phai sầu trăm năm. Thời.

Ngồi Tiếc Ngẩn Ngơ

Tác giả: Lê Mạnh Trùy

Ta gặp nhau năm mười bốn tuổi. Một sáng mùa xuân. Nắng vàng rực rỡ. Mắt anh cười không gian rộng mở. Thầm chuyên chở một tình si. Rồi em đi. Hải Vân cách trở. Anh dẫn lối bước vào. Gỏ cửa hồn em. Bằng lá thư đầu xôn xao.

Mộng Ngày Thơ

Tác giả: Lê Mạnh Trùy

Ai về qua xóm cũ. Quạnh hiu vườn xưa, tàn phai lá vàng. Thu chất ngất tim sầu. Lá rơi bên thềm, loang loáng chiều sương. Vườn thu tình nhân đêm trăng lặng gió. Mưa lất phất rơi lạnh gót chân mềm. Võng đưa thương lời ru.

5 Pages<12345>