Tác giả: Nhạc Lê Mạnh Trùy, thơ Trần Thanh Hựu
Tôi đứng đó chiều mưa bay chưa dứt. Tiếng còi vang, tàu tách bến từ lâu. Bầu trời mưa nặng hạt bóng em đâu. Trong chốt lát chuyến tàu xa vĩnh biệt. Mưa Hội-an đông buồn thêm thắm thiết. Đường tình qua Khổng-Miếu nước sông.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Hồ lơ thơ liễu rũ, lung linh trăng soi đêm vàng. Ánh sao thờ thẫn chân đồi, đôi bờ tràn dâng khói sương. Sầu tình thu man mác, lá rơi xuôi dòng nước êm. Cung đàn buông khúc trầm ưu, giấc mơ xưa nay về đâu. Làn mây trôi.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Bao đêm thao thức, lòng anh bồi hồi nhớ nhung. Người em yêu dấu, thướt tha duyên dáng ngoan hiền. Chim trời ríu rít, vui ca đời mãi chung tình. Làn mi thấm duyên tơ, mơ ước bâng khuâng. Đôi ta chung bước, tình duyên nồng.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Dần tan khi sương mai đang ngỡ ngàng. Khi chim muông mong nắng vàng. Khi cây xanh còn say giấc mơ. Nhịp đi âm vang rung cỏ hoa. Gót chân gieo mộng mơ hồng khung trời vắng. Nước róc rách sông lững lờ hiền hòa. Mây âm u.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Em ở bên kia xa thật xa. Ngồi đây chị nhớ tháng ngày qua. Tương tư vạt nắng mùa hạ cũ. Áo trắng anh chờ trên sân ga. Em ở bên kia xa thật xa. Mưa rơi như giọt nước mắt ngà. Khóc tình đứt đoạn đời chia cách. Thương sóng vỗ.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Dòng sông bàng hoàng, sóng lênh đênh chiều nhẹ rơi. Người đi miên man, giấc mơ trôi về tiền kiếp. Chơi vơi lá bay, đìu hiu đôi bờ. Chập chùng sông nước, trời bồng bềnh mây gió. Hoài mong người về, bến mơ âm thầm đò.
Tác giả: Nhạc Lê Mạnh Trùy, thơ Thu Hoa & Nguyễn Văn Di
Lặng ngồi mòn mỏi đón Thu sang. Rừng cây sân trước lá chưa vàng. Thơ thẫn vào ra đôi mắt mỏi. Lòng riêng, riêng nhớ, nhớ mơ màng. Một lần, lần cuối ngó ra hiên. Cánh chim ngược gió trĩu ưu phiền. Như ngỏ cùng ai niềm.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Hồn nghe xao xuyến sương khuya rơi trắng hiên trăng. Đêm vắng mưa ngâu bến sông đôi bờ tiễn biệt. Lộng thơm đêm nhớ tóc xõa hương ngát bâng khuâng. Lưu luyến cung đàn đêm bàng hoàng ai. Tình trong cơn mê ngỡ như phù du ảo.
Tác giả: Nhạc Lê Mạnh Trùy, thơ Hải Đà
Đêm lữ thứ soi tâm qua nghiệp ảnh. Hồn phiêu du thả mộng trải đồi trăng. Lòng uẩn khúc một đời chưa gột rửa. Thân phận người tự hỏi biết buồn chăng? Mãi triền miên nhìn khung trời tuế nguyệt. Tình hư không dạo giữa dãi.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Ngồi trông sóng nước dạt dào. Nhớ về cái thuở năm nào xa xưa. Lả cành mấy ngọn đong đưa. Đảo Dừa Hoang ấy những trưa đợi chờ. Không hò hẹn, chỉ bâng quơ. Thư tình ai thả lửng lơ hiên trường. Hồn.