Pháp Sư Giải Nghệ (Tân Cổ)

Tác giả: Viễn Châu
Thôi, thôi, bỏ trống, bỏ cờ, bỏ âm binh, thần tướng
Thầy hết thời đành giải nghệ cho xong
Bỏ đèn nhang, bỏ tiền tổ mấy trăm đồng
Bỏ con gà luộc với mâm xôi còn nóng hổi.

Chớ bà con cô bác nghĩ coi từ làng trên xóm dưới
ai ai cũng biết thầy Tư ở cù lao cồng cộc
làm pháp sư đã ba bốn năm đời
Nói không phải để khoe chớ tôi đây danh tiếng một thờ
Bàn thờ nhà tôi lúc nào cũng đèn nhang đỏ hực
chính giữa ngồi chình ình một ông tướng thầy Ba
Còn kế bên là sư tổ huyền đàn, Đại Thánh Tề Thiên
Nếu con ma con quỷ nào mà nó dám làm càn quấy
phá bệnh nhân, thì tôi đánh một cái ấn ngũ lôi
nó phải đầu hàng mà chun vô hủ phép.

Nói nhỏ bà con nghe nha chữ quốc ngữ Tư tôi không thông
mà chữ nho Tư tôi lại càng dốt đặc
vậy mà tôi lấy giấy vàng viết vô vài nét lăn quằn lít quịt
nói rằng để trấn quỷ trừ tà.
Lớp thì đốt cho bệnh nhân uống,
lớp thì dán tủm lum đầy cửa, đầy nhà.
Nói thiệt với bà con nghe, đâu phải ai đau cũng chết
nhưng gặp thầy Tư tôi đây, chắc chắn cũng phẻ re.
Còn gặp xui xẻo con bệnh mà hui nhị tì thì đó là
đó là tại ma quỷ bắt chớ Tư tôi đâu có bắt.
Vậy mà suốt tháng, quanh năm
tôi sống nhờ cái tài trốc quỷ, trừ ma.

Có một dạo nọ dì Năm Đẹt ở xóm trên á
xuống mời tôi coi dùm con gái dỉ đau điên quá nặng,
tôi thấy dì ta ân cần tha thiết
tôi cũng động lòng làm phước, làm nhân.
Tôi mới bảo, bảo thằng Bảy ngồi đồng
nó mang trống và mang cồn, thu thiếp lên đường cho sớm.
Đó rồi kẻ xách, người mang, thầy khoe thầy giỏi
trò rằng trò khôn. Làm ăn chớ có bôn chôn
chủ nhà hà tiện cũng đền ơn một con gà.

Sau khi xem bệnh tôi mới bảo cùng gia chủ,
Bệnh tuy nhiều nhưng gia chủ đừng lo,
Cô em đây bị mắc bệnh con quỷ một giò,
Nó đã bắt hết ba hồn và bảy vía.

Đó rồi thầy trò tôi lập đàn ví trận
tiếng trống chiêng vang động cả đêm trường.
Tay tôi bắt ấn ngũ lôi, miệng hú vía kiệu hồn
này hỡi âm binh ơi, phương nào xiêu lạc
cây cao bóng mát, đầu bãi cuối bờ, dưng lệnh pháp sư
về đây nghe dạy, chủ gia thọ hại thầy phải ra tay
thầy nhờ chúng bây, trừ yêu tróc quỷ
gặp đòi ma mị, mau bắt đem về.

Bà con cô bác ơi!Con bệnh nằm yên không nói
không rằng và cũng không cục kịch nữa
tôi biết rằng ma quỷ gặp mặt tôi thì nó phải kinh hồn.
Cả nhà dì Năm ai nấy cũng vui mầng.
Dì Năm dỉ nói, “Thôi, con tôi đã nằm yên
thầy Tư tự nhiên mà về nhà ngơi nghỉ.”
Dỉ còn nhét vào túi tôi một cái bao thơ
trong đó đựng đâu năm ba trăm ngàn gì đó
tôi cũng hổng biết nữa, và một nải chuối cau thật lớn,
một dĩa xôi, với một con gà.

Trước khi kiếu từ gia chủ ra về
để chứng tỏ pháp sư có nhiều phép lạ
tôi dán thêm một lá bùa
tôi ra về ma quỷ không bén mảng tới đây
Tôi thì lui cui đốt mấy cây nhang
còn thằng đệ tử thì lo rót rượu
tôi hớp vào một hớp, mắt trợn dọc trợn ngang
phun vào bốn góc giường để trấn giữ bệnh nhân
ai dè đâu con bệnh thình lình ngồi dậy
nó rút bên vách một cái dao xắt chuối thật lớn
hai tay quơ loạn xạ làm thầy trò tôi phải tét da đầu.
Lúc đó mạnh thầy, thầy dông, mạnh trò, trò chạy
tiền bạc mất tiêu, xôi gà văng ráo trọi
hào hển về được tới nhà
tôi mới đành giải nghệ pháp sư...

Bài hát trong album

  • Nghe nhạc
Hát karaoke Các câu hỏi thường gặp về chức năng Hát Karaoke
Bài hát này chưa có karaoke.
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video

Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Người đăng: Loi Bai Hat (Lyric)
Người sửa: Black Sea
Bài này đã được xem 5928 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4