Giọt nước mắt vướng trên khuôn nhạc
Tưởng ngọc ngà đá quý, anh yêu bạc
Thấy tiếng vang oanh tạc, nàng đành lòng lấy bức tranh sơn vàng
Vốn có một vườn hồng, chuyện tình yêu có một người trồng
Người tôi yêu xa hoa, trăng hoa, tính đào hoa
Tiếc thay bản nhạc tình
Vướng hay cách khác thì em đây gọi anh là chướng
Chướng ngại, chướng mắt và chướng tai
Ngủ nướng cụ thể là nướng khoai
Làm nhạc diss như này là quá nice rồi
Em nào nhân viên? Em nào đối tác?
Con lợn này chối ác, họ đâu biết em là ai
Cô ta biết em là ai
Chỉ mình anh không biết em là ai cả
Tối đó, anh ta đã dắt cô ta vào trong căn phòng nhỏ đóng kín
Nghe thôi cũng biết câu chuyện xảy ra hệt tại trong phim
Nô đùa trong trái tim ta hệt tại tối đó
Điều đáng nói hơn bây giờ
Giọt nước mắt vướng trên khuôn nhạc
Tưởng ngọc ngà đá quý, anh yêu bạc
Thấy tiếng vang oanh tạc, nàng đành lòng lấy bức tranh sơn vàng
Vốn có một vườn hồng, chuyện tình yêu có một người trồng
Người tôi yêu xa hoa, trăng hoa, tính đào hoa
Tiếc thay bản nhạc tình
Tối đó, anh ta có thiết tha hương mùi hoa em để lại
Tối đó, anh ta đâu biết hái một nhành hoa em đặt lại
Tối đó, trên đầu bao đám mây đen gầm gừ kéo tới
Điều đáng nói hơn bây giờ
Trông em như kiểu model, Prada, motherfucker ex xa ra
Eyeliner kiểu ra ta ta, đêm nay quẩy cha cha cha
Trên răng dưới chàng không có gì
Phiền lo thêm gì ngoài câu sorry
YSL em bo thêm cả kí
Nếu như chàng bỏ phí, cứ đem trợ lí anh cho đi
Một nhành em hồng em để lại từ biệt
Những món quà người khác, xin lỗi, em từ khước
Một bài nhạc để thể hiện lòng thành
Những bài nhạc nào khác tương tự, em dừng bước
Em không tin nhưng điều đó là sự thật
Peter Pan thì có nghĩa là không bao giờ lớn được
Mai ra đi, tên em đẹp cho đời
Còn tên anh thì gây hại cho Tổ quốc và cả nước nhà
Anh ơi em bảo anh này
Yêu đương như thế thì có ngày tao tát cho một phát
Là đi vào viện răng hàm mặt, khoa chấn thương, chỉnh hình
Răng môi mày lẫn lộn, trộn vào với nhau
Tao ra đi trong yên lặng, thì mày khôn hồn, mày sống cho đàng hoàng tử tế
Đừng có để tao gặp cái mặt mày thêm một lần nào nữa
Giọt nước mắt vướng trên khuôn nhạc
Tưởng ngọc ngà đá quý, anh yêu bạc
Thấy tiếng vang oanh tạc, nàng đành lòng lấy bức tranh sơn vàng
Vốn có một vườn hồng, chuyện tình yêu có một người trồng
Người tôi yêu xa hoa, trăng hoa, tính đào hoa
Tiếc thay bản nhạc tình
Tối đó, anh ta có thiết tha hương mùi hoa em để lại
Tối đó, anh ta đâu biết hái một nhành hoa em đặt lại
Tối đó, trên đầu bao đám mây đen gầm gừ kéo tới
Điều đáng nói hơn bây giờ
(Em, em phải tin anh chứ
Đây chỉ là công việc của anh thôi
Chứ anh lúc nào cũng dành tình cảm cho em
Lúc nào anh cũng nghĩ về em mà
Còn nếu như bây giờ em không muốn nói chuyện ấy
Thì thôi, em vui là được)