Đứng trước mặt anh ngay lúc này
Là người anh đã từng yêu, là người anh đã từng thương rất nhiều
Sao em lại lặng im đến vậy?
Là vì không nói thành câu, hay là vì có quá nhiều câu chẳng thể nói ra?
Anh rất ghét cái cách em dửng dưng trước mặt anh
Vờ như không quan tâm anh, để anh phải đoán xa gần
Rồi em vô tình gieo cho anh những vết tổn thương thật sâu
Buộc anh phải bước ra đi, lệ ướt hoen mi, rồi gặp lại nhau để làm chi?
Giờ anh không biết phải nói gì, giờ anh không biết phải làm sao
Nhìn em trước mắt nhưng thật xa xôi, nhiều điều muốn nói chưa kịp đến môi
Vì ta đã lỡ buông tay, khi cả hai đang vẫn yêu nhau thật đậm sâu
Vậy mà ta đã lỡ lạc nhau, vì mình luôn cố chấp về nhau, sao chẳng giống như thuở ban đầu?
Nếu bỏ hết ký ức buồn rầu, liệu anh và em có trở về như lúc xưa?
Khi hai ta thâu đêm chuyện trò và trao về nhau thật nhiều lời hứa
Vẫn nhớ những cái ôm dịu dàng, vẫn nói câu nhớ nhau dễ dàng
Mà giờ lời chào còn chẳng thể nói
Thế mà chìm sâu trong thế giới chỉ có khoảng lặng giam hai ta đó
Chọn lặng im thay cho những câu nói, nghĩ rằng thế sẽ tốt hơn
Cứ nghĩ bản thân đã hiểu được em rồi, đến cuối anh chẳng hiểu được
Còn điều gì mà vẫn khiến cho em bận tâm?
Anh rất ghét cái cách em dửng dưng trước mặt anh
Vờ như không quan tâm anh, dần dần hai ta xa cách (Oh)
Rồi em cam tâm giày xéo tim anh bằng những vết tổn thương thật sâu
Buộc anh phải bước ra đi, lệ ướt hoen mi, rồi gặp lại nhau để làm chi?
Giờ anh không biết phải nói gì, giờ anh không biết phải làm sao
Nhìn em trước mắt nhưng thật xa xôi, nhiều điều muốn nói chưa kịp đến môi
Vì ta đã lỡ buông tay, khi cả hai đang vẫn yêu nhau thật đậm sâu
Vậy mà ta đã lỡ lạc nhau, vì mình luôn cố chấp về nhau, sao chẳng giống như thuở ban đầu?
Vài câu nói người có ổn không, hôm nay thế nào, mà sao chẳng thể nói ra?
Chẳng níu cũng chẳng dám buông, chẳng nghĩ cho nhau (Chẳng nghĩ cho nhau)
Chỉ còn lại những tiếng thở dài, ngăn cách hai ta là sự im lặng
Giữa ngàn cách vượt qua nỗi đau, mình chọn cách kết thúc bên nhau
Giờ anh không biết phải nói gì, giờ anh không biết phải làm sao
Nhìn em trước mắt nhưng thật xa xôi, nhiều điều muốn nói chưa kịp đến môi
Vì ta đã lỡ buông tay, khi cả hai đang vẫn yêu nhau thật say đắm
Thế mà sao mình luôn cố chấp về nhau, sao chẳng giống như thuở ban đầu?
(New version):
Đứng trước mặt em ngay lúc này
Là người em đã từng yêu, là người em đã từng thương rất nhiều
Sao em lại lặng im đến vậy?
Là vì không nói thành câu, hay là vì có quá nhiều câu chẳng thể nói ra?
Em rất ghét cái cách anh dửng dưng trước mặt em
Vờ như không quan tâm em, để em phải đoán xa gần
Rồi anh vô tình gieo cho em những vết tổn thương thật sâu
Buộc em phải bước ra đi, lệ ướt hoen mi, rồi gặp lại nhau để làm chi?
Giờ em không biết phải nói gì, giờ em không biết phải làm sao
Nhìn anh trước mắt nhưng thật xa xôi, nhiều điều muốn nói chưa kịp đến môi
Vì ta đã lỡ buông tay, khi cả hai đang vẫn yêu nhau thật đậm sâu
Vậy mà ta đã lỡ lạc nhau, vì mình luôn cố chấp về nhau, sao chẳng giống như thuở ban đầu?
Nếu bỏ hết ký ức buồn rầu, liệu anh và em có trở về như lúc xưa?
Khi hai ta thâu đêm chuyện trò và trao về nhau thật nhiều lời hứa
Vẫn nhớ những cái ôm dịu dàng, vẫn nói câu nhớ nhau dễ dàng
Mà giờ lời chào còn chẳng thể nói
Thế mà chìm sâu trong thế giới chỉ có khoảng lặng giam hai ta đó
Chọn lặng im thay cho những câu nói, nghĩ rằng thế sẽ tốt hơn
Cứ nghĩ bản thân đã hiểu được em rồi, đến cuối anh chẳng hiểu được
Còn điều gì mà vẫn khiến cho em bận tâm?
Anh rất ghét cái cách em dửng dưng trước mặt anh
Vờ như không quan tâm anh, dần dần hai ta xa cách (Oh)
Rồi em cam tâm giày xéo tim anh bằng những vết tổn thương thật sâu
Buộc anh phải bước ra đi, lệ ướt hoen mi, rồi gặp lại nhau để làm chi?
Giờ anh không biết phải nói gì, giờ anh không biết phải làm sao (Ooh)
Nhìn em trước mắt nhưng thật xa xôi, nhiều điều muốn nói chưa kịp đến môi
Vì ta đã lỡ buông tay, khi cả hai đang vẫn yêu nhau thật đậm sâu
Vậy mà ta đã lỡ lạc nhau, vì mình luôn cố chấp về nhau, sao chẳng giống như thuở ban đầu?
Ooh-ooh-ooh, ooh-ooh-ooh
Vài câu nói người có ổn không, hôm nay thế nào, mà sao chẳng thể nói ra?
Chẳng níu cũng chẳng dám buông, chẳng nghĩ cho nhau (Chẳng nghĩ cho nhau)
Chỉ còn lại những tiếng thở dài, ngăn cách hai ta là sự im lặng
Giữa ngàn cách vượt qua nỗi đau, mình chọn cách kết thúc bên nhau
Giờ anh không biết phải nói gì, giờ anh không biết phải làm sao
Nhìn anh trước mắt nhưng thật xa xôi, nhiều điều muốn nói chưa kịp đến môi
Vì ta đã lỡ buông tay, khi cả hai đang vẫn yêu nhau thật say đắm
Thế mà sao mình luôn cố chấp về nhau, sao chẳng giống như thuở ban đầu?