Cho tôi kêu ly cà phê đá
Cho tôi xin thêm cốc nước trà
Cho tôi hỏi con đường đã qua
Có lúc sang hay nghèo người nào ghét nào thương.
Cho tôi kêu ly vàng cam vắt
Vắt thêm vị chua của kiếp người
Cho tôi ngồi tâm sự chút thôi
Có lẽ hơi lâu rồi chẳng ai nói cùng tôi.
ĐK:
Tôi muốn sáng thức giấc,những người sống quanh tôi
Không ganh ghét xăm soi và ta cứ luôn cười
Mình thảnh thơi ung dung bước chơi qua kiếp người.
Ta buông bớt sân si thương yêu hãy cho đi
Một đời người chẳng lâu nhanh như nước qua cầu
Vậy hãy yêu thương nhau kẻo không bạc trắng đầu.
Cho tôi kêu ly cà phê sữa
Quên đau thương của nữa đời người
Cho tôi xin vị ngọt chút thôi
Để đôi môi này được tí nụ cười.
Cho tôi kêu thêm vị men đắng
Vui bên trăng và uống say mềm
Cho tôi xin được chìm đắm bay
Thả tâm tư hòa cùng với gió đêm.
ĐK:
Tôi muốn sáng thức giấc,những người sống quanh tôi
Không ganh ghét xăm soi và ta cứ luôn cười
Mình thảnh thơi ung dung bước chơi qua kiếp người.
Ta buông bớt sân si thương yêu hãy cho đi
Một đời người chẳng lâu nhanh như nước qua cầu
Vậy hãy yêu thương nhau kẻo không bạc trắng đầu.
ĐK:
Tôi muốn sáng thức giấc,những người sống quanh tôi
Không ganh ghét xăm soi và ta cứ luôn cười
Mình thảnh thơi ung dung bước chơi qua kiếp người.
Ta buông bớt sân si thương yêu hãy cho đi
Một đời người chẳng lâu nhanh như nước qua cầu
Vậy hãy yêu thương nhau kẻo không bạc trắng đầu.
Một kiếp người chẳng lâu…kẻo không bạc trắng đầu.