Chiều thu gió lạnh qua hiên vắng
Lá úa rơi bên thềm lặng thinh
Em ngồi khâu lại từng kỷ niệm
Mà kim sầu cứa rách tim mình
Hoa ti-gôn rơi trên khung cửa
Đỏ vỡ tim… trắng cả hồn em
Ly cà phê nguội theo năm tháng
Như mối tình lạc giữa màn đêm
Nếu biết yêu là nghìn lần tan nát
Em đã thôi mơ giấc ban đầu
Để không nghe mưa rơi từng nhịp
Gõ vào tim những tiếng rất sâu
Anh đã khác như mùa thay lá
Em vẫn chờ một bóng lưng quen
Quán cà phê chiều nay vẫn vậy
Chỉ thiếu người ngồi cạnh bên em
Anh ơi có nghe mưa kể chuyện
Có nhớ quán xưa những chiều mưa
Hay chỉ mình em còn giữ mãi
Một mối tình như khói trong mưa
Nếu biết yêu là nghìn lần tan nát
Em xin chưa từng gặp người
Nhưng mưa dẫu rơi hoài không dứt
Tim vẫn yêu dù biết sẽ rơi