Chiều thu rơi bên khung cửa nhỏ
Lá vàng khẽ chạm vai em
Anh ngồi đây đàn vài hợp âm
Mà tim mình mềm hơn thêm
Gió thu qua như khẽ gọi
Những dịu dàng rất quen
Anh chưa từng tin cổ tích
Cho đến khi anh gặp em
Mùa thu ở lại trong em
Ở trong ánh mắt dịu hiền ấy
Ở trong vòng tay rất khẽ
Ôm anh qua những tháng ngày
Dù mai này đông về lạnh giá
Hay lá thôi rơi bên thềm
Chỉ cần còn em bên cạnh
Anh vẫn thấy mùa thu rất gần
Tiếng đàn vang lên rất nhỏ
Như điều anh muốn nói
Rằng anh yêu em giản dị
Như nắng thu thôi
Mùa thu ở lại trong em
Trong từng nụ cười ấm áp
Chỉ cần em còn ở đó
Là tim anh đã đủ rồi
Giữa chiều thu yên bình…
Anh yêu em.