Ngày anh nói, chỉ cần em tìm thấy
Một chiếc lá… chưa từng có tên gọi
Em tin yêu, nên gật đầu rất vội
Mang cả đời đi giữa gió mênh mông
Em đi qua bao con đường sỏi đá
Hỏi rừng sâu, hỏi nắng với mưa ngàn
Có chiếc lá nào sinh ra cho nhớ
Hay tình yêu… vốn chỉ để lỡ làng
Người chẳng biết, em đã tin đến thế
Tin một điều… không thật giữa nhân gian
Em đi tìm một chiếc lá không tên
Như đi tìm một người chưa từng đợi
Mỗi mùa rơi, tim em thêm nông nổi
Lá chưa về… mà tuổi đã sang bên
Em đi tìm giữa bão gió triền miên
Mới hiểu ra yêu là điều không hẹn
Chiếc lá ấy… chưa từng tồn tại
Chỉ có em… tồn tại vì yêu anh
Có những đêm em ngồi nghe lá rụng
Ngỡ tên anh gọi khẽ giữa sương khuya
Muốn quay về… nhưng lòng không dám
Sợ nhận ra mình đã muộn lời thề
Nếu hôm ấy anh nói là dối trá
Có lẽ em đã khóc một lần thôi
Còn hơn để suốt đời em đi kiếm
Một chiếc lá… không có trên đời
Em đi tìm một chiếc lá không tên
Giữa rừng sâu của những điều ngây dại
Đến khi hiểu, yêu là không ở lại
Thì lá rơi… cũng giống phận em rơi
Mai nếu có ai hỏi em từng yêu
Em sẽ cười… và im lặng rất lâu
Vì em biết, trong đời người con gái
Có một lần… tin đến bạc đầu