Em đứng dậy rất nhanh
Như sợ lòng mềm yếu
Chiếc ghế khẽ chạm sàn
Nghe như tim anh kêu
Anh gọi tên em khẽ
Nhưng môi không thành lời
Chỉ thấy mưa trước mắt
Hay nước mắt đang rơi…
Em quay đi thật rồi
Phố dài hun hút gió
Bóng lưng quen năm ấy
Giờ xa như giấc mơ
Anh bước ra khỏi quán
Mưa xối ướt vai gầy
Ly rượu còn chưa cạn
Mà đời đã cạn đây
Đường xưa đèn vàng úa
Anh ngã giữa cơn mưa
Không ai còn nhận biết
Người từng đợi đón đưa
Trên tay anh nắm chặt
Chiếc kẹp tóc ngày xưa
Mà em từng đánh rơi
Trong buổi chiều tiễn đưa
Mưa đêm che tiếng khóc
Hòa với tiếng xe xa
Giữa phố đông lạnh lẽo
Không ai biết anh là…
Người từng yêu em nhất
Và cũng mất em rồi…