Chưa một lần con nói với Cha
Rằng thương Cha vô bến vô bờ
Chưa một lần con nói với Cha
Rằng thương Cha như biển bao la
Ngày xa xưa nghe tiếng Cha về
Chạy lon ton mếu máo Cha ơi
Cha bồng con cất tiếng dỗ dành
Nhưng vội vàng trao con về với Mẹ
Cha một mình bước tiếp gian nan
Cha của tôi chẳng biết thương con
Cha của tôi không biết trò chơi
Nhưng vì con Cha quên tất cả
Từng nếp nhăn Cha mang theo tháng năm
Cha của tôi có những lần tay run
Cha của tôi có những lần khụy chân
Cha tôi mang vết hằn chai xấu xí
Vì gia đình Cha phải bôn ba
Ngày bên Cha chưa hỏi bao giờ
Vì sao Cha mái tóc hoa râm
Đôi bàn tay cứng hết chai sần
Tay nhẹ nhàng ôm con cùng với Mẹ
Cha mỉm cười vết nứt tương lai
Cha của tôi chẳng biết ru con
Cha của tôi không biết ầu ơ
Nhưng ngồi ru trên bao vất vả
Vì các con Cha thêm những vết thương
Cha của tôi có những lần ho khan
Cha của tôi chiếc bóng cùng trời khuya
Nhưng Cha tôi vẫn cười sau nước mắt
Sợ con buồn Cha phải quay lưng
Sáng sớm nay đã đến giờ Cha về
Nắng chói chang sao chẳng thấy Cha đâu
Gió hắt hiu mới biết Cha chẳng về
Cất tiếng kêu Cha ơi ở nơi đâu
Cha là Cha của con … mãi mãi một kiếp người
Con về ôm giấc mơ
Vẫn sẽ gặp Cha ơi