Có những chiều đi ngang con phố cũ
Gió rất quen mà lòng thấy xa xôi
Quán cà phê còn nguyên mùi ký ức
Chỉ có ta là khác mất rồi
Có những điều tưởng quên là sẽ hết
Ai ngờ đâu càng nhớ càng đau
Ta học cách cười như chưa từng biết
Trong tim mình gió thổi qua nhau
Ta vẫn sống như bao người vẫn sống
Sáng đi về, tối lại một mình
Chỉ khác là trong những phút yên lặng
Tên ai kia tự gọi trong tim
Giống như tôi – vẫn cười mà không vui
Giống như tôi – cố quên nhưng lại nhớ
Có những yêu thương không thành lời nữa
Mà vẫn theo ta đến suốt cuộc đời
Giống như tôi – chẳng dám mong quay lại
Chỉ mong lòng thôi nhói mỗi đêm
Nếu một ngày không còn thương nữa
Chắc là ngày đó… tôi quên được em
Có những người đi ngang đời ta đó
Chỉ một lần mà nhớ trăm năm
Có những chuyện chưa từng nói rõ
Nên chia xa càng khó lặng thầm
Ta hiểu hết khi đã quá muộn
Những yêu thương cần nói kịp thời
Đến khi mất mới hay mình dại
Giữ im lặng… để mất nhau rồi
Ta vẫn sống như chưa từng vỡ nát
Vẫn chúc người bình yên, rất xa
Chỉ khác là khi đêm buông xuống
Nỗi cô đơn ghé lại ghé qua
Giống như tôi – vẫn cười mà không vui
Giống như tôi – cố quên nhưng lại nhớ
Có những yêu thương không thành lời nữa
Mà vẫn theo ta đến suốt cuộc đời
Giống như tôi – chẳng dám mong quay lại
Chỉ mong lòng thôi nhói mỗi đêm
Nếu một ngày không còn thương nữa
Chắc là ngày đó… tôi quên được em
Nếu có gặp lại nhau trong một chiều mưa
Xin cứ xem như chưa từng quen biết
Vì tôi sợ chỉ cần người hỏi thăm
Tim tôi lại học cách yêu thêm lần nữa
Giống như tôi – học quen với cô đơn
Giống như tôi – tập sống mà thiếu nhớ
Có những yêu thương sinh ra để mất
Nhưng mất rồi… vẫn ở trong tim
Giống như tôi…
Thôi thì cứ để gió mang đi hết
Những điều chưa kịp nói thành tên
Nếu quên được… chắc tôi đã quên
Còn thương được… chắc tôi giống như tôi…