Nhìn vào gương, em như một kẻ tội đồ
Đang trả giá vì trái tim quá hồ đồ
Cứ cho rằng tình yêu của mình là thứ khiến bao người ngưỡng mộ
Để rồi đêm về em gượng cười chua xót
Nhận ra tình yêu mình tự nắn nót lâu nay đã không trọn
Thì ra em chỉ là một chương trong cuộc đời anh ta
Hóa ra em không phải là người may mắn, hóa ra em chẳng có thân phận
Hóa ra đây chẳng phải chiêm bao, sự tàn nhẫn đó là thật hay sao?
Lấp lánh đến mấy cũng chỉ là cơn mưa rào, cớ sao em lại ngộ nhận là đại dương?
Đến sau cùng thì sự thủy chung là điều xa xỉ với em
Em yêu như thiêu như đốt, sao toàn nhận lại nỗi ân hận?
Tại sao em vì người chẳng đáng, cứ chuốc lấy những điều khổ tâm?
Giọt nước mắt của em giờ này đều là vô ích rồi, chẳng làm mềm lòng người ta nữa rồi
Phải chấp nhận đi thôi
Thì ra em chỉ là một trang trong cuộc đời anh ta
Hóa ra em không phải là người may mắn, hóa ra em chẳng có thân phận
Hóa ra đây chẳng phải chiêm bao, sự tàn nhẫn đó là thật hay sao?
Lấp lánh đến mấy cũng chỉ là cơn mưa rào, cớ sao em lại ngộ nhận là đại dương?
Đến sau cùng thì sự thủy chung là điều xa xỉ với em
Em đã cố gắng để tìm một lối ra, nhưng rồi lại vô thức tự trói nhốt em vào bóng tối
Những vết thương thay nhau giày xéo, cào cấu từ nơi vực sâu
Nên em phải thương lấy em, em biết không?
Không được bỏ rơi chính mình, em biết không?
Sao em chẳng thương lấy em, ôm lấy em?
Sao lại làm đau chính mình? Em ngốc lắm
Hóa ra em không phải là người may mắn, hóa ra em chẳng có thân phận
Hóa ra đây chẳng phải chiêm bao, sự tàn nhẫn đó là thật hay sao?
Lấp lánh đến mấy cũng chỉ là cơn mưa rào, cớ sao em lại ngộ nhận là đại dương?
Đến sau cùng thì sự thủy chung là điều xa xỉ với em