Tôi đã quen vội vã, lao chạy đuổi theo đồng tiền
Theo ngày dài hối hả, để cuốn trôi theo dòng phiền
Vô tình đem cất tình cảm, ước mơ, hoài bão thôi gác lại sau
Hẹn một ngày đã thật đủ đầy, có khi ta gặp lại nhau
Tìm kiếm thêm, nhiều nhưng nhiều biết bao giờ đủ
Những đêm dài nằm nhìn trần nhà tưởng như không bao giờ ngủ
Những khuôn mặt thân quen hôm qua đếm bao lần gặp đã cũ
Những nỗi niềm muốn nói nhưng để dành thành muôn đời cất giữ
Ah, đúng, hay chậm lại một chút
Để cảm nhận thời gian trôi qua thật rõ để đếm từng giây phút
Để nhận ra không biết từ bao giờ mái đầu cha đã bạc
Để nhìn ngắm đứa con thơ lớn lên nhanh mỗi ngày mỗi khác
Mỗi thời khắc qua đi đều sẽ không bao giờ quay trở lại
Đời người vụt qua ngắn ngủi bao năm cũng chỉ một hơi thở dài
Rồi đến một mai không ai biết trước khi mà tất cả đã qua
Chỉ mong một đời không vì vội vã đánh mất quá nhiều trong ta
Chân chỉ muốn tăng ga để sớm đi qua từng cây số cô đơn
Tim lại muốn rung lên rằng đánh vô lăng ngủ chút nơi ven đường
Thôi chậm lại một chút
Đời đâu muộn gì vài phút
Thôi chậm lại một chút
Đời đâu muộn gì vài phút