Tác giả: Huỳnh Thiện Phương
Ngày xưa tôi khoác ba lô lên đường. Mang theo giấc mơ rộng hơn cuối phố. Qua bao thành đô, qua bao đêm gió. Tiền kiếm được rồi lại cuốn theo mây. Nhiều khi đứng giữa phố đông người cười. Mà nghe lòng mình như con thuyền.
Tác giả: Chưa Biết
Nói:. Em à anh nhớ nhung năm tháng mặn nồng và những nụ hôn nồng ấm, anh vẫn còn nhớ mãi nụ cười và anh mắt ấy của em, không biết ở nơi đó, em có còn bình yên và nhớ đến anh hay không, nhưng với.
Tác giả: Trần Nghiệp Hoàng
Ca sỹ thể hiện: Khôi Vỹ
Anh bơ vơ, lặng lẽ bước đi một mình. Vì ngày hôm nay, em đã xa rồi. Cánh hoa yêu thương mình trao, đã héo úa lìa cành. Ngày sau, chẳng biết sẽ đi về đâu. Những phút ấm áp, cùng nhau bước đi trong mưa. Giờ tình/ phai theo.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Du Thiên
Vội quay bước để người chẳng thấy anh buồn. Nhìn em khóc anh càng đau nhiều thêm. Để cho em bình yên, để cho em niềm vui. Vậy nên anh phải quay bước ra đi. Rồi ngày mai chẳng còn có anh bên.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Du Thiên
Vội quay bước để người chẳng thấy anh buồn. Nhìn em khóc anh càng đau nhiều thêm. Để cho em bình yên, để cho em niềm vui. Vậy nên anh phải quay bước ra đi. Rồi ngày mai chẳng còn có anh bên.
Tác giả: Chưa Biết
Một cảm xúc bông dưng chợt đến . Nhớ đến người .. ngày hôm qua còn đó . Buồn thật buồn dù nay chẳng còn nữa . Biết em đang ở phương trời nào . Để được bên em không xa rời em . Muốn quên.
Tác giả: Đoàn Minh Tuấn
Ca sỹ thể hiện: Tam Ca Áo Trắng
Đôi ta bên nhau trên đại dương êm màu xanh biếc. Biển trời giao nhau tay cầm tay cùng nghe biển hát. Lấp loáng ánh nắng xa bờ phía con tàu nhấp nhô. Kìa đàn hải âu vờn trên sóng trong thanh bình. Lao xao bên kia đôi thuỳ.
Tác giả: HẠO VŨ
Ca sỹ thể hiện: Đoan Trang
Nhớ lại đôi mắt người,in vào tâm trí ta. Họa khuân mặt nàng,khóa chặt vào trong tim. Nếu ngày nào đó ta quên đi hình bóng nàng. Là khi đó ta đã vĩnh viễn về nơi xa. Trên nhân gian đọa đày này, đã.
Tác giả: Huỳnh Thiện Phương(Phương Huỳnh)
Nơi a đi qua có gì gọi Là quê hương. Nơi tôi sinh ra quá nhiều điệu buồn tang thương. Đừng nên hoang mang nhiều thế hệ mù mờ đất nứơc. Ôi cơn gió đậm tình người cuộn mình trong mặt trời tươi. Tôi gọi a mời a quay trở.