Tác giả: Hoa Sơn
Trăng vàng treo mối tình buồn. Đàn trầm buông tiếng than. Đường trần gian duyên lở làng. Bồng Lai tiếc thương. Còn đâu lối xưa làng cũ. Đêm biệt ly trăng buốt lạnh hồn. Bầy hạc trắng nỉ non. Ngọc Tuyền trôi xa ngút.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Hương Ly (Đại Mèo Remi)
Trời mùa xuân trong xanh tràn đầy hương hoa. Từng đàn chim tung bay hòa mình trong nắng. Mùa xuân đến với cánh mai vàng đào kiêu sa. Kìa hoa đang rơi rơi hòa theo gió trời. Cùng bên nhau say sưa hòa theo câu ca. Một câu ca.
Tác giả: Lương Bằng Quang
Ca sỹ thể hiện: Quang Vinh; Quang Vinh (beat)
Nắng xuân rơi rớt trên bờ vai em tôi ánh lên hôm nay em quá yêu kiều. Đón em trên phố vui ngày xuân bâng khuâng trong anh nghe như ai hát thay mình. Một bài tình ca anh viết chỉ riêng gửi đến bên em. Chút hương tháng giêng.
Tác giả: Thu-Thủy
Lạc Dấu. Thơ: H-Man. Phổ nhạc: Thu-Thủy. Ca sĩ trình-bày: Doãn Minh. Những cánh hoa đào rơi trên sông vắng. Em ơi, xuân đã tàn rồi! Có một chút gì hắt hiu trong nắng. Để buồn câu hát xa xôi. Tôi thắp tình tôi lên trang.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Phượng Vũ; Phượng Vũ
Mùa xuân Tokyo. Xao xuyến trên mặt hồ. Mùa xuân thướt tha. Phơi phới trắng hoa đào rơi. Mùa xuân em bỏ đi. Tôi đứng yên bên dòng đời. Đời tôi mất vui. Hoa héo khô không tiếng cười. Rồi mùa xuân này rượu sake không ấm.
Tác giả: Tấn Phi
Ngược thời gian, trở về quá khứ phút giây chạnh lòng. Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu ân tình chỉ còn lại con số không. Ai thương ai rồi và ai quên nhau rồi. Trong phút cuộc đời tương lai trả lời thôi. Một mùa xuân, năm nào.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Lý Cát Ngọc
Từ Tokyo anh đến ghé thăm đất lành Việt Nam. Gặp nàng trinh nữ trót yêu mối tình ban đầu. Hẹn cùng nhau đi khắp nỡ non cao vực sâu. Hai bóng hình ngỡ như ngàn kiếp chẳng bao giờ xa. Rồi mùa hoa đó đã theo bước chàng về.
Tác giả: Hoàng Thi Thơ
Ca sỹ thể hiện: Quỳnh Dung; Hương Lan; Nhật Trường; Hoàng Lan; Phượng Vũ
Một mùa Đông có khách đa tình đến miền cao nguyên. Đây miền thần tiên giữa lúc hoa đào mang buồn vào duyên. Đà Lạt ơi! Khách nghe tiếng giận hờn. Cánh hoa rớt ngoài trời đắng cay rớt vào hồn, rồi khách thấy buồn,