Tác giả: Việt Đức
Nào em thả xuống đáy đêm bàn tay thắp nỗi muộn phiền tím. Nhau vật vờ có tới xưa sau ra đi cái tình đau cái tình. Nào em thả thả thả xuống. Bồng bềnh góc sương le lói con tim lạc loài. Nào em thả thả thả xuống lòng mình.
Tác giả: Chillies
Ca sỹ thể hiện: Chillies
Vì sao. Câu hỏi vẫn cứ vang trong đầu. Vì sao. Đêm cứ ôm giấc mơ mong cầu. Vì sao. Ai sẽ mang cho tôi câu trả lời. Trôi theo đêm nay. Những cánh chim còn hoài nghi. Nâng niu men say. Với trái tim mình chờ chi. Để rồi một.
Tác giả: Nhạc Cẩm Hà, thơ Mạc Phương Đình
Ca sỹ thể hiện: Cẩm Hà
Nhớ Sài Gòn một chiều mưa bất chợt, Mái hiên nào anh đã đứng cùng em, Cơn mưa ngắn đủ cho mình *** biết, Xuôi dòng đời như những sợi tơ vương. Vườn Tao Đàn những hàng cây bóng mát, Anh chờ em vào những buổi tan trường, Lá.
Tác giả: Võ Thanh Bình
Có nhiều đêm ta bỗng nhớ quê nhà. Nhớ con đò, nhớ dòng sông, nhớ nón lá nghiêng che. Nhớ hàng me, vi vu gió gọi những trưa hè. Nhớ mẹ, nhớ cha, nhớ các em thơ, nhớ mái trường một thuở mộng mơ, hồn nhiên yêu dấu. Có.
Tác giả: Nhật Vũ
Người xưa nay đã xa rồi. Lối xưa đi về chiều xuống ngẩn ngơ. Đèn khuya le lói trên đường. Bóng đêm nhạt nhòa đường cũ buồn tênh. Điệp khúc:. Em nay xa xôi, phố xưa đìu hiu. Nơi xưa chung đôi dấu chân còn đó. Âm vang.
Tác giả: Nhạc Trúc Hồ & Anh Bằng, thơ Nguyên Sa
Ca sỹ thể hiện: Trần Cao; Nguyên Khang
Tôi ví môi em như một vầng dương le lói chân trời. Tôi ví vai em như một mùa Xuân hoa trái yêu đời. Tôi ví áo em là sương vời vợi trong gió giận hờn. Tôi ví dáng em là tranh liễu rũ bên hồ trăng soi. Tôi ví da em trắng.
Tác giả: Bức Tường
Ca sỹ thể hiện: Bức Tường
Nếu biết sớm mai chẳng ai thức dậy. Gượng làm gì hôm nay cho lần cuối. Điều đó lớn lao hoặc nhỏ bé cũng không sao. Gạt tiếng nói lạ giằng co suy tính đắn đo thiệt hơn. Sống chết mong manh nơi kia bao nhiêu tuyệt.
Tác giả: Thiên Ngôn
Ca sỹ thể hiện: Hồng Dương M4U
Anh vẫn quen có em! Anh vẫn quen, có em khi buồn. Anh vẫn quen, có em lúc vui. Anh vẫn quen, có em khi bình minh le lói. Và mỗi tối sao thời gian trôi. Thật bình yên... Anh biết, Anh phải quên kỷ niệm. Anh biết, Anh phải.