Canh ba nhấp cà phê đậm đà
Nỗi buồn trước mặt đã nhân ba
Cũng bởi anh đã quá thật thà
Bởi anh quá thật thà ! Nên nỗi đau
Cứ ngự trị mỗi lần cãi nhau
Ngỡ làm lành được ai ngờ đâu!
Lần này ai ngờ đâu!
Lạc mất nhau rồi em ơi
Lâu đài kia giờ đây rêu phơi
Chẳng còn thấy tình yêu dạo chơi
Cây mục nát bên suối!
Giọt nước mắt đầy cô đơn
Ngưng đọng che đậy cơn bão lớn
Khi nhìn em càng xa dần hơn
Đêm càng trôi chậm hơn!
ĐK:
Anh chạm đáy của nỗi đau
Khi hơi thở em men sâu
Hôn người ta thật lâu!
Ôm người ta thật lâu!
Dưới góc phố mưa mờ đèn
Ngưng đọng hết những cơn ghen
Thôi thì do mình đen!
Còn gì đâu để ghen !
Thôi thì anh chẳng than phiền
Lá đã xa cành thì chẳng níu duyên
Sai cách yêu thì bước qua đời nhau
Thích thì đến cũng đã chờ quá lâu !
Nên nỗi đau cứ ngự trị mỗi lần cãi nhau
Ngỡ làm lành được ai ngờ đâu!
Lần này ai ngờ đâu!
Lạc mất nhau rồi em ơi
Lâu đài kia giờ đây rêu phơi
Chẳng còn thấy tình yêu dạo chơi
Cây mục nát bên suối!
Giọt nước mắt đầy cô đơn
Ngưng đọng che đậy cơn bão lớn
Khi nhìn em càng xa dần hơn
Đêm càng trôi chậm hơn!
ĐK:
Anh chạm đáy của nỗi đau
Khi hơi thở em men sâu
Hôn người ta thật lâu!
Ôm người ta thật lâu!
Dưới góc phố mưa mờ đèn
Ngưng đọng hết những cơn ghen
Thôi thì do mình đen!
Còn gì đâu để ghen!