Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Ngọc Huệ & Don Hồ
Đừng vào vườn địa đàng. Vườn thơm nhau. Muôn sắc muôn màu. Bên hoa lan thơm thơm. Nhiều người đẹp mang tóc xanh. Trong cơn mơ muôn sao. Ngàn hạt ngọc đang lướt tan. Lung linh vườn trẻ thơ. Bay bay trên muôn cây. Là một rừng.
Tác giả: Đỗ Bảo
Ca sỹ thể hiện: Nguyễn Ngọc Anh
Từ khi ta mang điều bí mật về trần gian. Anh có bao giờ nguôi ngoai tìm lại dấu địa đàng? Ngày yêu thương, tiếng sinh hạ những mùa màng. Rồi ngày âm u, những tiếc nuối mình ta mang. Đừng quên trong em, cánh buồm hoài bão.
Tác giả: Nhạc Drum7 & Hứa Kim Tuyền, lời Hứa Kim Tuyền
Ca sỹ thể hiện: Văn Mai Hương
Cứ mỗi sáng thức giấc được gần bên anh và kề môi anh. Là điều hạnh phúc nhất ở trong cuộc đời của em. Nay sau bao đau thương trời đền cho em một người như anh. Là điều ngọt ngào nhất ở trong cuộc đời của em. Vì anh xoa dịu.
Tác giả: Nhạc Ngoại Lời Việt [Lời Việt: Khúc Lan]
Ca sỹ thể hiện: Host Nguyên Khang
Mùa đông trên thung lũng xa như một tiếng kinh cầu. Làm sao để ta quên đi một cơn bão lớn. Em hỡi nếu mộng đẹp có thế thôi. Xin hãy giữ lại phút giây sau cùng. Tình yêu rồi đây sẽ như cơn mộng dở dang. Đời anh tựa như khúc.
Tác giả: Jay
Ca sỹ thể hiện: Jay
Em nói. Ver 1: Em nói ! Em thương người khác rồi còn đâu bao ái ân kia giờ còn đây bao vây lệ cay khoé mi Em nói ! Em thương người đó tựa bờ vai hơi ấm hôm nào giờ là ai xót xa mình anh mệt nhoài... Em nói ! Nơi đó con tim.
Tác giả: Đức Huy
Ca sỹ thể hiện: Đức Huy; Kenny Thái
Chân mòn gót mỏi. Anh theo dấu thiên thần. Tìm vết chân em. Đã lạc nhau trên hành trình về vườn địa đàng. Thiên đàng vắng lặng. Chưa in vết chân người. Vàng lá Thu rơi. Dẫu còn đây môi người tình. Mùa Hạ qua rồi. Anh yêu.
Tác giả: Linh Phương
Ngày mai ta xa thật xa, lệ hoen em hôn anh từ biệt. Thời gian đến, bao sầu nhớ, bao lời nói dặn lòng. Thì thôi một lời hứa, cho lòng ai ấm trên môi nụ cười. Dù biết ta mãi mãi, mãi mãi mất nhau. Người hỡi, thôi đừng.
Tác giả: Hoàng Thi Thơ
Ca sỹ thể hiện: Như Mai; Hương Lan; Thanh Thư; Mỹ Huyền; Sơn Ca; Quốc Đại
Tôi yêu, yêu cô con gái với mái tóc huyền, má lúm lúm đồng tiền với nốt nốt ruồi, ruồi duyên, người hay bỗng tiên tiên nơi địa đàng. Tôi yêu tiếng nói lẳng lơ ... làm sao mà êm, êm thế, phải chăng lời thơ trong gió, tiếng.