Tác giả: Việt Oan
Không cúi đầu... Thà chết... chứ không cúi đầu. Tôi chống Tàu... Bọn hòa nguyện không chống dân tộc tôi. Tại sau anh bắt cóc. Anh học sinh giam tội cho ngục tù. Là con dân nước Việt. Tui chẳng ngỡ quanh mặt tay làm.
Tác giả: Đạt G
Ca sỹ thể hiện: Đạt G
Lời đầu tiên con xin cúi đầu, tạm biệt ai đi xa khuất trời. Nhìn dòng xe nhanh mau đi về quê, người thì lo hôm nay ăn gì. Gọi điện hỏi thăm nhau qua màn hình, mọi người gửi cho nhau chút ân tình, ấm ấp Việt Nam. Lời đầu.
Tác giả: Thy Yên
Ca sỹ thể hiện: Nguyễn Hồng Ân
Yên. 1. Chúa, Chúa đã nhìn thấy hết, hêrôđê đã khinh chê. Philatô đã xét án Chúa vẫn làm thinh thôi. Chúa vẫn lặng cúi đầu. Chúa thiết tha Ngài muốn nói: Hãy đoán phạt thật công minh hỡi những ai quyền thế, chớ ham lợi.
Tác giả: Thy Yên
Ca sỹ thể hiện: Nguyễn Hồng Ân
ĐK. Bao giờ, đến bao giờ con không còn lỗi Chúa ơi. Bao giờ, đến bao giờ con nên trọn lành Chúa ơi. Xin Ngài chớ chấp tội vì con yếu đuối Chúa ơi. Chúa ơi, giây phút này con thiết tha cầu Chúa thương. 1. Cha không muốn.
Tác giả: Đoàn Nguyên Hiệp & Thiền Âm Nhạc
Ca sỹ thể hiện: Thien Am Nhac
Trước khi học chữ viết, con học cách cúi đầu. Trước khi bước lên bục, con học cách đứng sau. Trước khi nói điều đúng, con học cách lặng im. Để lắng nghe một người… với lòng đầy trân trọng. Trước khi giỏi lý lẽ, con học.
Tác giả: Y Vân
Ca sỹ thể hiện: Trường Vũ
Con xin cúi đầu ta tạ và tri ân những. Người mẹ đã cưu mang giống nòi việt nam. Ôi biển lớn bao la đâu sánh bằng lòng mẹ. Dù mẹ nơi quê nghèo sớm tối. Dẫu cô đơn lưu lạc quê người. Con xin cúi đầu ta tạ người mẹ tha.
Tác giả: Lê Hựu Hà
Ca sỹ thể hiện: Tuyết Loan
Loài ngọc đá mang tên em. Đã hơn mấy mùa gọt đau từng phiến. Loài hoa trắng mang môi em. Đã hơn mấy lần ủ nhụy hương đêm. Loài rêu biếc mang mắt em. Đã hơn mấy lần phiêu du dòng nước. Loài sen trắng mang tay em. Về trên vóc.
Tác giả: Chưa Biết
Nửa đêm thức dậy bỗng thấy chán chường. Nỗi niềm cô quạnh thấm vào tủy xương. Nửa đêm thức dậy bỗng thấy phố phường. Bỏ mình trơ trọi sống đời lênh đênh. Sao không gào thét. Sao không chạy rong. Bỏ thân khiếp nhược.